-»°«-(¯`·..·´¯)-»°FOR YOU -»°«-(¯`·..·´¯)-»°

Welcome to Metoyou !
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Harry Potter và thanh gươm Gryffindor

Go down 
Tác giảThông điệp
bongkeo
Ma cấp độ 1
Ma cấp độ 1
avatar

Reputation : 0
Join date : 26/05/2009
Đến từ : wonderland
Job/hobbies : truyện

Bài gửiTiêu đề: Harry Potter và thanh gươm Gryffindor   Wed Jun 03, 2009 9:30 am

Chương 1- Từ những cuộc gặp gỡ trong vườn
Phần 1 Thay đổi đột ngột của dì Petunia
Harry Potter and the Sword of Gryffindor thuộc vào thể loại fanfiction, cốt truyện xoay quanh các nhân vật và bối cảnh trong nguyên tác Harry Potter, tác giả cấu thành một nội dung của riêng mình. Nó viết về năm học thứ 5 của Harry Potter tại Hogswart, bắt đầu từ mùa hè đầu tiên, sau cái chết của Sirius Black.
Kỳ nghỉ hè chỉ mới bắt đầu được 3 tuần thôi mà Harry đã mong cho nó mau kết thúc.
Ở trong khu vườn nhà Dursley ở số 4 đường Privet Drive cũng thoải mái như ở ngoài đường. Ở đây, Harry có thể tránh được mắt nhìn chòng chọc của những người bà con khó ưa, thoát khỏi phạm vi căn phòng thứ nhì của Dudley, hơn nữa, cậu cũng có chuyện để làm để khỏi phải suy nghĩ trằn trọc. Mặc dù công việc dọn dẹp khu vườn muggle của dì Petunia không thể nào so sánh được với các lớp học Thảo Dược với giáo sư Sprout, tuy nhiên, với cậu, có còn hơn không.
Cái nắng oi bức của mùa hè, lại thêm việc không được sử dụng pháp thuật khiến công việc săn sóc cây cối trở nên khó khăn hơn, nhưng cậu vẫn xoay xở được. Gia đình nhà Weasley từng nói là họ sẽ lại đón cậu, vậy mà, suốt 3 tuần qua, Harry chỉ nhận được một vài lá thư cú ngắn, gọn, khó hiểu. Dì Petunia, bằng giọng tử tế một cách hiếm thấy, đã hỏi Harry xem cậu có muốn làm vườn giúp dì không. Dù vậy, việc nhổ cỏ dại mệt nhọc vẫn không khiến Harry khỏi suy nghĩ về những sự kiện xảy ra trong năm học trước. Cậu cảm thấy...bị cưỡng ép và phản bội bởi thế giới phù thủy, nơi mà trước đây từng công nhận cậu là vị anh hùng cứu thế. Việc Dumbledore bị sa thải, cái chết của Sirious- người thân duy nhất còn lại của Harry, mọi thứ cứ tái diễn trong đầu cậu, khiến cậu tự hỏi liệu cậu có còn phù hợp với thế giới phù thuỷ hay không.
"Phải công nhận là con rất có khiếu với cây cối", giọng nói mềm mỏng, quen mà cũng như không quen, kéo Harry ra khỏi suy nghĩ của mình.
Cậu quay người lại, để thấy dì Petunia đứng ngay lối ra vào, với vẻ mặt hiền từ mà trước giờ Harry chưa từng được thấy.
"Cũng nhờ có lớp Thảo Dược Học", Harry nói nhỏ, không biết chuyện gì kế tiếp sẽ xảy ra.
"À, dì nhớ Lily, mẹ con, từng nói bà ấy ghét lớp đó lắm", dì Petunia nói, vừa bước tới gần Harry, "Con có đôi mắt thật giống mẹ!"
"Con biết", Harry gắng trả lời, rồi quay đi thật nhanh. Làm sao bà ấy...Sau bao nhiêu năm, làm sao bây giờ bà ấy lại dám làm ra vẻ tử tế?
"Có chuyện gì xảy ra, đúng không?" Petunia tiếp tục.
"Năm nào mà chẳng có chuyện xảy ra", Harry thành thật.
"Nhưng năm nay tệ hơn mọi năm?" Dì Petunia hỏi, giọng vẫn mềm mỏng.
"Dì quan tâm làm gì?" Harry cay đắng.
"Dì...đây!", dì Petunia nói, hơi lớn giọng lúc đầu nhưng lại nhỏ giọng lại ngay. Dì đưa cho Harry một vật gì đó. Harry nhận lấy, ban đầu không biết đó là gì những rồi nhận ra đó là một lá thư được gấp lại, giòn và nhăn vì cũ. Cậu mở ra, há hốc mồm ngạc nhiên khi nhận ra nét chữ trên thư.
Chị thương,
Nếu chị nhận được lá thư này, tức là em đã mất rồi. Em biết trước giờ tình cảm chị em mình không được gắn bó lắm. Em biết là chị ghét em vì nhiều thứ, nhưng em cũng biết là em thương chị. Em ước gì chị em mình thân với nhau hơn là hiện giờ. Em mong chị có thể chấp nhận hơn thế giới em đang sống, nhưng em nghĩ, như bây giờ cũng tốt.
Chị biết không, trong thế giới mà em đang sống, có một gã phù thủy hắc ám đang hoành hành, một tên xấu xa sẵn sàng dùng đủ loại ma thuật đen tối nhất để đạt được mục đích. Khi em viết lá thư này, James và em đang chuẩn bị đi trốn cùng với Harr. Hắn muốn giết tụi em và đứa nhỏ, nhưng tụi em sẽ không để chuyện đó xảy ra. Em không biết sẽ có cơ hội gặp lại chị nữa không, cho nên em nghĩ em nên nói lời vĩnh biệt ở đây. Mong chị nhớ rằng em luôn thương yêu chị, và em chúc cho cuộc hôn nhân của chị và anh Vernon thật tốt đẹp.
Chị nhắn với con em rằng em cũng thương nó lắm. James và em sẽ làm mọi thứ có thể để thằng bé sống sót, cho dù phải hy sinh cả tính mạng. Em cũng tính đến chuyện gửi nó đến chỗ gia đình chị nhưng em biết chị và Vernon khinh miệt mọi thứ liên quan đến thế giới pháp thuật này như thế nào. Những lúc như thế này, em hầu như hối hận chuyện đi học ở Hogwarts, nhưng nếu vậy, em sẽ không bao giờ gặp được James và có được Harry.
Thương,
Lily-Evans Potter
Nước mắt lăn nhẹ trên má Harry khi cậu đọc, tay Harry run rẩy chạm vào từng nét chữ. Khi ngước nhìn lên từ lá thư, Harry thấy một sự tử tế, hiền dịu mà cậu chưa từng được thấy ở dì Petunia. Nỗi buồn khổ tràn ngập trong lòng Harry khiến cậu quên đi ngăn cách trứơc giờ với người dì, cậu ôm chầm lấy Petunia và khóc trên vai dì.
"Vernon ghét mọi thứ có liên quan đến pháp thuật" Dì nói nhẹ nhàng "Dì lúc đó lại ganh tị với Lily, mà khi mẹ con mất rồi lại đi giao con cho dì, dì giận lắm, nên dì để dượng muốn làm gì thì làm. Cho đến lúc dì kịp trấn tĩnh lại thì cũng đã quá muộn rồi. Dì xin lỗi con, Harry."
"Tại sao lại là lúc này?" Harry nhìn dì Petunia, vừa gắng lấy lại bình tĩnh "Sao bây giờ dì lại đưalá thư cho con?"
"Con cứu Dudley của dì". Bà thì thầm "Nó là tất cả với dì và con đã cứu nó cho dù gia đình này đã đối xử tệ với con như vậy. Dì đã có nhiều thời gian để suy nghĩ, Harry, thế rồi dì cũng nhận ra con giống em của dì như thế nào, rằng dì cũng nhớ bà ấy lắm".
"Bọn chúng muốn giết con, không phải Dudley". Harry nói, nhớ lại cuộc tấn công của một đám giám ngục Azkaban vào năm ngoái. "Bọn chúng muốn giết con, còn Dudley chỉ tình cờ có mặt ở đó".
"Nhưng con vẫn cứu nó". Petunia nói, giọng đã điềm tĩnh lại. Harry lùi lại một bước. "Con cứu sống Dudleyskin, mà nó cũng như mạng sống của dì. Dì và dượng trước giờ vẫn nghĩ nếu con không biết gì về sự tồn tại của pháp thuật cũng như phù thủy, tên xấu đó sẽ chẳng bao giờ tìm ra con hay gây hại đến gia đình dì, nhưng chúng đã mò đến TẬN ĐÂY!"
"Hắn đã lại tìm ra con." Harry trả lời. "Nhưng điều khác biệt là bây giờ con đãcó khả năng tự bảo vệ bản thân".
"Bộ không chỉ mới có lần này à?" Bà lo lắng hỏi Harry.
"Từ năm Nhất là hắn đã tìm cách hãm hại con rồi". Harry nói. "Lần vừa rồi, hắn sém thành công. Nhưng lần này hắn đã giết được Sirious... cha nuôi con..."
"Dì nhớ mặt ông ấy". Dì Petunia rùng mình. "Gã đó thật đáng sợ! Cho dì chia buồn, Harry!"
"Cám ơn dì". Không hiểu sao Harry cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Không nhiều, chỉ một chút.
"Dượng Vernon sẽ không chấp nhận con, không bao giờ. Ông ấy ghét mọi thứ về pháp thuật và sẽ không bao giờ thay đổi về chuyện này".
"Vậy còn dì?" Harry hỏi.
"Con là người thân của dì". Bà buồn bã "Khi ổng không có ở đây, mình có thể nói chuyện. Dì chỉ sợ phản ứng của ông ấy nếu thấy dì tử tế quá. Con thì chỉ phải ở đây có vài tháng, còn dì thì phải sống với ổng suốt đời. Nhưng dù sao, lúc nào dượng cũng để tâm đến dì. Gia đình ngoại con, ai cũng thương mẹ con hết, lúc nào cũng khen ngợi chuyện bà ta tuyệt vời thế nào, nhưng lại chẳng bao giờ khen dì như vậy. Chỉ có Vernon thôi."
"Con hiểu". Harry nói mặc dù cậu cũng không hẳn là hiểu. Cậu thắc mắc sao dì không bỏ dượng được, nhưng đó lại là chuyện khác. "Cám ơn dì!"
"Đáng lẽ dì phải đưa con lá thư sớm hơn". Petunia nói. "Dì nhớ trước đây dì rất thích được nhận thư cú của mẹ con. Bà ấy có con cú đẹp chưa từng thấy. Rất giống con cú của con".
"Con...Con sẽ viết thư cho dì nếu dì thích". Harry gợi ý.
"Mình chỉ việc nghĩ ra cách nào để Vernon không thấy được". Dì Petunia cười, mắt ánh lên vẻ mong đợi.
"Con sẽ cho cú giao thư trong vườn". Harry cười tinh nghịch.
"Vậy cũng được..." Petunia chuẩn bị nói nhưng ngưng bặt khi nghe tiếng đóng mở cửa từ trong nhà. Chiếc mặt nạ lạnh nhạt suốt bao năm qua lại hiện lên trên khuôn mặt bà khi bà bước nhanh vào trong nhà mà chỉ khẽ liếc nhìn Harry từ giã.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bongkeo
Ma cấp độ 1
Ma cấp độ 1
avatar

Reputation : 0
Join date : 26/05/2009
Đến từ : wonderland
Job/hobbies : truyện

Bài gửiTiêu đề: Harry Potter và thanh gươm Gryffindor   Wed Jun 03, 2009 9:35 am

Phần 2: Chạm trán nảy lửa
Harry bước tới bật vòi nước để tưới cây trong vườn. Vừa tưới, cậu vừa nghĩ về cuộc đời và gia đình mình. Có vẻ như cứ mỗi cánh cửa đóng lại với Harry hay là khi cậu mất đi ai đó thì lại có một cánh cửa khác mở ra cho cậu để cậu nhìn nhận gia đình mình theo một cách mới mẻ hơn. Cậu chạm nhẹ tay vào lá thư lúc này đang ở trong túi quần, rồi nghĩ đến mối quan hệ giữa mẹ và dì Petunia. Mình sẽ là người như thế nào nếu cả hai người cùng nuôi lớn mình nhỉ? Dù trời đang nóng, Harry bỗng dưng cảm thấy lạnh người, chung quanh cậu trời như tối lại một chút, như thể mặt trời bị một đám mây bay ngang qua. Nhưng chỉ nhiêu đó cũng đủ báo động Harry. Với kinh nghiệm rút ra từ những lần tập luyện ở trường và những chuyện xảy ra năm ngoái, nhanh như chớp, Harry buông rơi vòi nước, với cây đũa thần nắm chắc trong tay, cậu quay phắt người lại.
Nhưng vẫn không nhanh kịp. Bóng đen trên cây chổi thần đã ra tay trứơc, câu chú Expelliarmus đập trúng ngực Harry, đánh bật cậu ngã xuống bãi cỏ, cây đũa thần văng xa khỏi tầm tay. Người đó bứơc xuống chổi , tiến tới gần nơi Harry. Bị ánh mặt trời chói vào mắt, phải mất một lúc Harry mới nhận ra được gương mặt quen thuộc. Tuy vậy, cái dáng mảnh khảnh cùng với bộ vó đắt tiền và mái tóc vàng kim chỉ có thể của một người mà Harry biết.
"Malfoy". Harry rít lên đau đớn.
"Potter". Draco Malfoy cười nhếch mép như thường lệ. "Tao cứ nghĩ một phù thủy có khả năng đánh bại Chúa Tể Hắc Ám cùng với đám lâu la Death Eaters sẽ chẳng gặp khó khăn gì khi đấu với một người như tao chứ"
"Mày làm cái quái gì vậy?" Harry đáp. "Mày sẽ gặp rắc rối khi sử dụng pháp thuật ngoài trường học".
"Tao là người nhà Malfoy! Người nhà Malfoy không phải quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy!"
"Cũng chính vì vậy mà Lucius giờ này đang ở trong ngục Azkaban!" Harry cười khinh miệt. Sau năm năm, cậu hoàn toàn có thể bắt chước được cái kiểu cười đáng ghét độc quyền của Malfoy.
"CÂM MIỆNG!" Malfoy hét lên, bước tới gần hơn rồi tung chân đá Harry tới tấp. Có tiếng động phía cánh cửa nhà Dursley, khiến hai đứa cùng ngó về một hướng trong giây lát, nhưng cũng chỉ kịp thấy cảnh chính cánh cửa đó lập tức bị đóng sầm lại. Malfoy cười mỉa mai. "Coi bộ người nhà mày chẳng được thừa hưởng dòng máu can đảm của nhà Gryffindor như mày, Harry".
"Mày đang làm cái gì vậy, Malfoy?" Harry lặp lại.
"Bộ mày không thấy hả?" Malfoy nhếch mép, lại đá Harry thêm lần nữa "Tao tới để trả thù! Mày báo hại ba tao phải vào Azkaban! Mày hủy hoại danh tiếng nhà Malfoy! Tao sẽ giết mày!"
"Không, không phải". Harry nói, ngạc nhiên vì chính sự bình tĩnh trong giọng mình. "Mày có thể đá tao thêm nữa, hay ếm bùa tao, nhưng mày không phải đến đây để giết tao".
"Sao mày lại nghĩ vậy, Potty?". Malfoy cười khẩy, đá thêm một cú để nhấn mạnh.
"Vì nếu thế, mày đã sử dụng một trong những câu chú không thể dung thứ, thay vì một câu chú được dạy cho tụi học sinh năm Nhất".
"Lập luận nhăng nhít". Malfoy nạt. "Khỏi hỏi cũng biết làm sao mày không được xếp vào nhà Ravenclaw".
"Nghe đây, muốn đánh, muốn đá, muốn ếm bùa hay muốn làm gì để mày thấy thoải mái hơn cũng được. Sau đó đừng có phiền tao nữa cho đến khi nhập học." Harry nói bằng giọng khinh bỉ.
"CÂM MIỆNG LẠI!" Malfoy phản ứng giận dữ, tung chân chuẩn bị đá nữa. Bằng phản xạ nhạy bén của một Tầm thủ, Harry chộp lấy chân còn lại của Malfoy, kéo mạnh, khiến Malfoy té ngửa, đầu đập mạnh xuống đất. Ngay trứơc lúc thằng bé chưa kịp nhận ra tư thế bất lợi của mình, Harry đã ngồi bật dậy, chụp lấy cây đũa thần nằm cách đó không xa và đến lúc Malfoy cố gượng dậy thì đã bị Harry cưỡi lên người, hai đầu gối cậu đè lên hai cánh tay, còn cây đũa thần chỉa sát ngay giữa hai mắt Malfoy. Hận thù trào lên trong Harry khi cậu nhớ lại cảnh Sirius bị rơi sâu vào Bức màn. Hận thù đó chuyển nhanh thành cơn điên tiết mà Harry chuẩn bị trút lền đầu Malfoy.
"Làm đi!". Malfoy thì thầm, khi nhìn thấy sự giận dữ trên khuôn mặt Harry. Mặt Malfoy biểu lộ một cảm xúc mà Harry chưa từng thấy trước đó, niềm hy vọng. "Cứ kết thúc đi!".
Cơn điên nhanh chóng trào ra khỏi người Harry như nước trào ra khỏi một cái đập bị vỡ. Cậu nghiên người, giữ lấy cây đũa của Malfoy ở gần đó rồi giắt vào lưng quần. Cậu đứng dậy, từ từ bước lùi ra xa đối thủ, cây đũa thần không hề run rẩy. Xung quanh hai đứa bỗng nổi lên nhiều tiếng động của những người độn thổ, rồi Harry thấy trấn an khi nhận ra các khuôn mặt quen thuộc trong hội Phụng Hoàng.
"Con có sao không, Harry?" Remus Lupin hỏi, cây đũa thần của ông nhắm thẳng vào Malfoy khi ông chạy nhanh tới bên cậu.
"Không có gì, chú Remus". Harry nói. "Con chỉ bị thương nhẹ"
"Xem ra chúng ta lại sắp có thêm một Malfoy ở trong ngục Azkaban nữa". Tonks hớn hở, cô cười toe toét. "Rất nhiều dân muggle thấy cây chổi bay của nó ngay giữa thanh thiên bạch nhật, nó tấn công cháu, lại xài pháp thuật khi chưa đủ tuổi. Coi bộ chắc chắn nó sắp hội ngộ với ba nó trong Azkaban rồi".
Harry vẫn còn nhìn Malfoy, nhận thấy vẻ mệt mỏi cam chịu trên khuôn mặt kẻ vừa tấn công mình khi bị các Aurors dựng dậy. Chưa kịp nói gì thì Malfoy đã bị trói bằng pháp thuật rồi lại có tiếng độn thổ phát ra lúc Tonks áp giải nó về bộ Pháp Thuật.
"Ừm, Harry" Remus Lupin cười nhẹ. "Thật tốt khi thấy được khả năng ứng phó của con. Con sẽ phải đến bộ Pháp Thuật để làm nhân chứng trước khi thằng bé bị đưa tới Azkaban, nhưng chú sẽ tới đón con trước đó. Trước khi đi, chú có vài lời muốn nói với người nhà con".
"Khoan!" Harry cắt ngang. Cậu có quá nhiều câu hỏi về những chuyện đang xảy ra...
"Harry, hiện giờ chú chưa thể giải thích chuyện gì được". Remus thở dài. "Chú cũng muốn, tin chú đi, nhưng Dumbledore bắt mọi người phải tuyên thề".
"Ngay cả con..." Harry lại tiếp nhưng ngừng lại khi thấy Remus lắc đầu.
"Không được, Harry". Remus nói. "Có quá nhiều chuyện đang diễn ra lúc này thành ra bọn chú nghĩ tốt nhất là con khoan ở trong thế giới phù thủy. Nếu không, con sẽ trở thành một con cờ của các thế lực chính trị hiện thời, mà bọn chú không thể cho phép chuyện đó".
"Vậy nên thay vì vậy con chỉ là con cờ củariêng cụ Dumbledore?" Harry mỉa mai, không biết rằng mình đang cười khẩy giống hệt như kẻ vừa mới được giải đi. Remus có vẻ bất ngờ trước thái độ đó nên phải mất một lúc mới trả lời.
"Harry, con không phải là con cờ của ai hết". Ông thành thật. "Thật lòng mà nói nếu con là một con cờ thì mọi chuyện sẽ dễ hơn với con! Nhưng không phải chỉ đơn giản như vậy. Vấn đề là, hiện đang có phản ứng cực đoan trong giới phù thủy. Bộ Pháp Thuật thay đổi từ chỗ không thừa nhận sự trở lại của Voldemort, cho đến chỗ thấy Voldemort ở mọi ngóc ngách. Nếu có thể, họ sẽ quẳng tất cả những người bị nghi ngờ là Death Eaters vào Azkaban mãi mãi, thành ra họ rất cần đến việc nhận dạng của con trong chuyện này. Nên con càng ở với dân muggle càng lâu thì càng không phải dính vào rắc rối".
"Thế thì tại sao con lại phải làm chứng vụ Malfoy?" Harry hỏi, nhận thấy được chỗ vô lí.
"Tại vì đó là luật". Lupin trả lời. "Cụ Dumbledore đang cố gắng giữ cho bộ không vi phạm luật lệ mà bộ đáng lẽ phải tuân theo và vì Malfoy lại là một trong những học sinh của cụ nên cụ sẽ càng phải bảo đảm luật pháp được tôn trọng".
"Tại sao?". Harry lại cười. "Nó là tay sai của Voldemort mà!"
"Không, nó không phải." Lupin lại thở dài. "Sau khi tên Lucius Malfoy bị tống giam vào Azkaban, Voldemort liền thử chiêu dụ Draco Malfoy vào hàng ngũ tay sai, ngay khi nó vừa trở về trang viên nhà Malfoy. Thằng bé từ chối, mà từ chối một cách ngoạn mục, chú nghe kể. Mẹ nó bị đưa vào bệnh viện St. Mungos không lâu sau đó. Bọn chú kiếm nó kể từ đó. Tội nghiệp, chú không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng nó đã đi mà tấn công con. Chú không nghĩ nó là Death Eater, nhưng có khả năng sẽ bị giáng cho tội đó bởi bộ Pháp Thuật. Nó sẽ không sống sót lâu trong ngục Azkaban, một khi tụi Death Eater trong đó biết chuyện của nó".
"Đừng gởi cậu ấy đến Azkaban!" Harry thốt lên, nhớ lại nhận định của cậu, rằng Malfoy tới đây không phải để giết cậu, và ý nghĩ ...kẻ thù lâu năm của mình bị sát hại trong cái nhà tù đó làm cậu thấy ớn lạnh xương sống.
"Đừng lo, con trai". Remus nói, cất bước đi vào trong căn nhà để dàn xếp với người nhà Dursley. "Chú chỉ muốn con chuẩn bị và sẵn sàng làm chứng để khởi tố thằng nhóc kia!"
Harry giận đến bốc khói, cậu đứng đợi ở ngoài cho đến khi nghe tiếng Remus Lupin rời khỏi khuôn viên nhà Dursley. Người nhà cậu chẳng nói gì về chuyện vừa xảy ra chỉ có lúc Harry đi lên lầu, dì Petunia nhìn cậu thoáng vẻ lo lắng, nhưng Harry làm lơ hết mọi thứ. Tối đó, Harry không ngủ được, chỉ nằm trên giường mà ngó lên trần nhà, trằn trọc suy nghĩ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bongkeo
Ma cấp độ 1
Ma cấp độ 1
avatar

Reputation : 0
Join date : 26/05/2009
Đến từ : wonderland
Job/hobbies : truyện

Bài gửiTiêu đề: Harry Potter và thanh gươm Gryffindor   Wed Jun 03, 2009 9:41 am

Phần 3 Tâm sự của Draco
Hai tuần lễ chậm chạp trôi qua, rồi cũng đến lúc Harry nhận được bức thư cú. Thông điệp trong đó thật ngắn gọn, chỉ bảo cậu ăn mặc tươm tất, sẵn sàng lên đường vào 8h sáng ngày hôm sau. Hôm đó, Harry thức sớm, chuẩn bị xong trước gần cả tiếng đồng hồ. Đúng 8h sáng, vừa nghe tiếng độn thổ của người hộ tống cậu âm vang trong nhà là Harry đã bước nhanh xuống cầu thang. Cậu không ngạc nhiên khi thấy sự hiện diện của người nữ Auror, Tonks. Harry chỉ khẽ gật đầu khi cô hỏi cậu đã chuẩn bị xong chưa. Chỉ vài giây sau, họ hiện lên trước mặt toà cao ốc quen thuộc của Bộ Pháp Thuật. Hai người cùng tiến vào bên trong.
Cảm giác thật lạ lẫm khi trở về lại toà nhà này. Khao khát muốn đi vào lại...căn phòng ấy...thật mãnh liệt, nhưng sự kiềm chế của Harry cũng mạnh không kém. Trên đường đi, Tonks nhiều lần thử bắt chuyện với cậu nhưng không thành công, thành ra hai người chỉ im lặng. Khi họ bước vào tầng lầu, nơi mà phiên toà xét xử Harry diễn ra một năm trước, cậu không thể không rùng mình khi nhận ra những thay đổi xảy ra từ lúc đó...nhận ra chính cậu đã thay đổi nhiều như thế nào.
"Được rồi, Harry," Tonks thì thầm, "Còn hai tiếng nữa toà mới bắt đầu. Con có thể đợi ở phòng đối diện cùng với vài người quen cho đến lúc đó. Bọn cô chỉ muốn con ở một chỗ..."
"Malfoy đâu?" Harry hỏi, giọng lạnh lùng.
"Hả?" Tonks nói, phân vân bởi sự cắt ngang. "Oh, thằng bé kia hả? Nó bị tạm giam trong thời gian chờ toà xét xử".
"Dẫn con đến nơi đó". Harry yêu cầu.
"Cô không thể..."
"Dẫn con đến chỗ cậu ấy ngay, Tonks". Harry yêu cầu bằng chất giọng lạnh băng mà cậu vừa học được trong vài tuần qua.
"Harry, con phải hiểu..." Tonks cố giải thích nhưng lại bị Harry cắt ngang.
"Dẫn con đến đó liền, nếu không con sẽ không nói tiếng nào lúc ra toà". Harry đe doạ.
"Con chắc chứ?" Tonks hỏi, tỏ ra quan tâm.
"Tonks, làm ơn!" Giọng Harry nghe ấm áp hơn và có vẻ nài nỉ ở trỏng.
"Con sẽ phải giải thích với gia đình Weasley". Cô bực bội."Họ đang đợi con trong phòng".
"Con hứa là con sẽ nói cho họ hiểu sau." Harry vỗ nhẹ lên cánh tay Tonks. "Nhưng bây giờ con phải làm chuyện này".
"Dù gì con cũng là người của nhà Gryffindor, thôi được rồi!" Tonks khịt mũi. Cô dẫn Harry trở vào trong thang máy. Vài phút sau, họ bước vào một lối đi khác. Tonks bước tới nói nhỏ với vài phù thủy to lớn, nghiêm nghị. Sau vài phút tranh cãi, một trong những người đó tiến về phía Harry.
"Cậu chắc chứ, cậu bé?" Hắn hỏi, giọng hách dịch. Harry chỉ gật đầu. Người đàn ông yêu cầu Harry giao lại cây đũa thần, mà Harry hơi ngần ngại khi đưa cho hắn, rồi dẫn Harry vào một lối khác. Họ dừng lại trước một song cửa, và Harry có dịp nhìn lại Malfoy lần đầu tiên kể từ lần đụng độ hai tuần trước trong vườn nhà Dursley. Malfoy trông...mệt mỏi. Hai mắt thâm quầng và đỏ, như thể nó vừa mới khóc. Căn phòng nhỏ chỉ chứa mỗi cái giường, một giá rửa mặt, cầu tiêu và bộ bàn ghế. Malfoy ngồi trên giường, hầu như chẳng thèm ngước lên. Harry ngồi vào chiếc ghế cạnh cái bàn trong lúc người hộ tống cậu đóng cánh cửa lại. Cái lỗ ở phía trên cánh cửa mở ra, để lộ con mắt theo dõi của người đứng canh bên ngoài.
"Tôi muốn được nói chuyện riêng!". Harry ra lạnh lùng ra lệnh. Tiếng nói cậu khiến Malfoy ngước nhìn sửng sốt, còn con mắt của người giám ngục hơi mở to vì ngạc nhiên.
"Đây là lệnh thượng cấp". Gã giám ngục giải thích. "Bất kì cuộc viếng thăm Death Eaters nào cũng phải được giám sát".
"Malfoy không phải tay sai của Voldemort". Harry dõng dạc. "Và tôi là kẻ sống sót. Khi tôi nói muốn nói chuyện riêng là nói chuyện riêng!"
Con mắt tên giám ngục mở to hơn nữa. Chỉ một lúc sau là cái lỗ được đóng lại. Không có nghĩa là hắn không đứng nghe ở ngoài, nhưng ít ra cũng được riêng tư hơn một chút. Harry hơi rùng mình khi người đàn ông rút lui. Sau cùng thì cậu cũng biết cách vận dụng sự nổi tiếng của mình cho một việc gì đó có lợi. Đã năm tuần rồi, kể từ khi Harry bãi trường về nhà, mà năm tuần đó cũng chính là thời gian Harry suy nghĩ về mọi thứ theo nhiều khía cạnh cậu chưa hề nghĩ đến trước đây.
"Mày nói gần giống như người của nhà Slytherin vậy!". Giọng Malfoy kéo Harry trở lại với hiện thực. Cậu quay mặt lại để đối mặt với kẻ thù ở trường của mình suốt năm năm qua.
"Tao đã nghe khá đủ để có thể nhái lại một cách hoàn hảo". Harry tằng hắng.
"Đa phần là từ tao". Malfoy thở dài, lưng dựa vào tường. Nó nhìn Harry chăm chú trong lúc cả hai không ai mở miệng. "Sao mày lại ở đây? Mày là người đầu tiên, ngoại trừ Dumbledore, mà họ cho vào đây".
"Tại sao?" Harry hỏi nhẹ nhàng. "Tại sao mày lại tấn công tao?"
"Không phải hiển nhiên à?". Cái nhếch mép quen thuộc lại thoáng hiện trên vẻ mặt Malfoy. Tao cứ nghĩ ngay cả một đứa Gryffindork ngu như mày cũng có thể thấy chứ. Mày khiến ba tao phải vào tù, mẹ tao phải nhập viện ở St. Mungos, phá hủy danh tiếng của nhà Malfoy!"
"Làm sao tao làm được chuyện đó?" Harry hỏi.
"Làm sao à?" Malfoy đay nghiến "Mày biết quá rành mà! Mày có mặt ở đó khi người ta bắt giữ ổng! Mày là người không ngừng khẳng định ba tao có mặt vào lúc Kẻ mà ai cũng biết hồi sinh vào năm kia. Mà quên, cũng chính nhờ có máu của mày mà Kẻ mà ai cũng biết trở lại được, khiến ba tao phải trở lại làm Death Eater!"
"Ba mày là tay sai của Voldemort ngay trứơc cả khi tao với mày sinh ra kìa, Malfoy". Harry nghiêm giọng."Tao không có ép ba mày có mặt bữa đó. Tự ổng chọn con đường đi theo Voldemort, ổng chọn, nên ổng phải trả giá cho sự chọn lựa của mình. Mà đâu phải chỉ có mình ba mày phải trả giá đêm đó".
"Vậy hả?". Giọng Malfoy vẫn khinh bỉ và giận dữ "Nhưng mày đâu có bị mất ba mày vào cái đêm đó!"
"Không", Harry nổi cơn thịnh nộ, không ngừng lớn giọng. "Ba tao mất từ 15 năm trước, bị chính tên khốn Voldemort mà ba mày phục tùng giết! Người duy nhất tao bị mất đêm đó là ba nuôi tao, là người gần với cái khái niệm cha nhất mà tao từng biết!"
Malfoy có vẻ chấn động trước phản ứng quyết liệt của Harry. Hai đứa cứ ngồi như thế. Harry nghiêng người về trước, cơn thịnh nộ bốc đầy mặt còn Malfoy co rút người lại vào tường vì ngạc nhiên, vừa run lên từng chập.
"Tao...tao xin lỗi!" Malfoy lên tiếng sau hơn 5 phút yên tĩnh.
"Xin lỗi chuyện gì?" Harry lại nhếch mép.
"Vì mày mất đi người mình thương". Malfoy nhỏ nhẹ. "Tao chưa từng mất ai quan trọng như vậy nhưng tao nghĩ bây giờ tớ bắt đầu hiểu được cảm giác ấy như thế nào".
"Ba mày vẫn chưa chết, ổng chỉ bị ở tù. Ngoài ra, như mày từng nói trước khi tụi mình rời trường, là ổng sớm muộn gì cũng vượt ngục được". Harry nói.
"Nếu ổng còn biết khôn, ổng sẽ không làm vậy". Malfoy tiếp tục. Harry nhìn cậu thắc mắc trứơc khi Malfoy giải thích. "Chúa tể Hắc Ám hiện giờ không được vui lắm sau thất bại vừa rồi của hắn, cộng thêm chuyện tao từ chối tiếp nhận dấu hiệu hắc ám. Nếu hắn thấy ba tao vào lúc này, hắn sẽ hạ sát ổng liền tại chỗ".
"Thế sao mày lại tấn công tao?" Harry lặp lại.
"Không biết nữa, Potter". Malfoy khinh khỉnh, và có vẻ như Draco Malfoy khó ưa trứơc đây lại trở lại. Không biết vì sao điều này khiến Harry cảm thấy thoải mái hơn. "Tao lấy chuyện của ba mình đổ thừa cho mày, và vì tao phải trút giận lên ai đó. Mày trở thành mục tiêu ghét bỏ của tao tính từ lúc mày từ chối bắt tay tao".
"Khỏi nói cũng biết". Harry tằng hắng. Hai đứa nhìn nhau cười yếu ớt, gượng gạo.
"Sao mày không...?" Malfoy hỏi, sau một lúc.
"Không cái gì?" Harry hỏi lại.
"Sao mày từ chối bắt tay tao vào đầu năm Nhất?" Malfoy hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ mà Harry bắt đầu thấy có cảm tình.
"Thế mày có nhớ lần đầu tiên tụi mình gặp nhau ở Hẻm Xéo không?" Harry chất vấn.
"Đương nhiên là nhớ, ở tiệm quần áo của..."
"Đúng rồi, vậy mày nhớ mày làm gì không?"
"Tao gọi Hagrid là..."
"Chính xác!". Harry trả lời
"Cái gì?" Malfoy hoang mang. "Chỉ vì tao nói móc cái gã bán khổng lồ đần độn ấy..."
"Nhưng cũng chính cái gã bán khổng lồ đần độn ấy lại vừa mới cứu tao thoát khỏi cuộc sống với người nhà muggle trong khi bọn họ đang cố làm mọi cách có thể để ngăn cách tao với trường Hogwarts". Harry nạt lại, vẻ mặt nghiêm nghị. "Rồi lúc trên xe lửa, mày lại đi mà hạ nhục người bằng tuổi đầu tiên tỏ ra dễ thương, tử tế với tao".
"Ý mày nói Weasely?" Malfoy ngạc nhiên. "Ý mày nói nếu tao tốt với mày trước và nếu chính WEASELY gây sự trước, mày sẽ lên tiếng bảo vệ tao?"
"Có khả năng". Harry trả lời thành thật. "Mặc dù tao không biết tao chịu nổi cái giọng điệu nịnh nọt của mày được bao lâu. Ai biết, cũng có khi tao để cho chiếc mũ phân loại xếp mình vào nhà Slytherin không chừng".
"SLYTHERIN!". Malfoy la lớn. "CHIẾC MŨ PHÂN LOẠI TÍNH XẾP MÀY VÀO NHÀ SLYTHERIN?"
"Ừm". Harry cười khúc khích. Cái lỗ nhỏ trên cánh cửa ngục mở ra. Cũng bằng giọng hách dịch, tên giám ngục bảo Malfoy rằng cậu sắp được đưa ra toà trong vòng 5 phút nữa.
"Tao cần phải sửa soạn chỉnh tề lại". Malfoy nói, trong lúc tên giám tiếp tục nhìn hai đứa chăm chú. "Cần phải trông như một Malfoy đường đường chính chính trước khi gặp lại cha già kính yêu".
"Mày còn muốn giết tao để trả thù cho ba mày không?" Harry hỏi.
"Tao chưa bao giờ có ý định giết mày". Malfoy trả lời, khi gã giám ngục mở cửa ra cho Harry. "Tao chỉ không muốn thừa nhận với chính bản thân mình. Mọi chuyện có thể đã rất khác đi nếu mày chịu làm bạn với tao".
"Mọi chuyện có thể khác đi nếu lúc đó mày xứng đáng làm bạn với tao". Harry cười khẩy.
"Thật...Slytherin quá, Potter!". Malfoy nói với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. Lần cuối Harry thấy Malfoy là lúc Malfoy quay về phía giá rửa mặt, dùng một cái khăn nhỏ để lau mặt. Cánh cửa phòng giam đóng lại, rồi gã lính canh giải cậu đến chỗ Tonks. Lúc theo sau Tonks trở về chỗ cũ, vừa cẩn thận bỏ cây đũa vào trong bao, tâm trí Harry hỗn độn với nhiều giả thuyết.
Có quá nhiều cái "Nếu như...".
Nguồn: TTVNOL
eo, so so so có tận 22 chương cơ boom dei boom dei đợi khi nào có thời gian rảnh thì post tiếp vậy he he he he
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bongkeo
Ma cấp độ 1
Ma cấp độ 1
avatar

Reputation : 0
Join date : 26/05/2009
Đến từ : wonderland
Job/hobbies : truyện

Bài gửiTiêu đề: Harry Potter và thanh gươm Gryffindor   Wed Jun 03, 2009 10:07 am

Chương 2 Hình phạt địa ngục dành cho Malfoy
"Trật tự!" Giọng của mụ Umbridge vang dội khắp phòng xét xử. Harry rên lên khi thấy mụ đàn bà đó phụ trách Hội đồng phủ thủy hôm ấy. Mụ trông chẳng tốt lành hơn chút nào từ khi mụ trốn ra khỏi trường Hogwarts trong nhục nhã, mà ngay cả những lời tâng bốc mụ khi mụ còn trong trường của Malfoy xem chừng cũng không giúp được gì cho cậu ta. Cái nhìn cay cú trên mặt mụ báo động lành ít dữ nhiều cho kẻ xui xẻo phải làm bị cáo lần này.
Căn phòng chứa đầy người. Chỉ với một cái liếc mắt, Harry giành được chỗ tốt ngay sau cái bàn nơi Malfoy ngồi từ một lão phù thuỷ già. Lão phù thủy thoáng nhìn gương mặt Harry...khi nhận ra vết thẹo trên trán cậu, lão lật đật cúi chào khúm núm, trứơc khi tìm cho mình một chỗ ngồi xa hơn ở phía sau. Dãy bàn nơi mụ Umbridge toàn là những phù thuỷ có cái nhìn xấu xa ngồi. Cụ Dumbledore ngồi chung bàn với Malfoy, ngay trứơc mặt Harry, nhưng cụ hầu như không ngoái nhìn cậu từ lúc cậu bước vào.
Vậy thật ra cũng tốt, Harry vẫn còn giận cụ lắm.
"Sẽ không có điều bất ổn gì được phép xảy ra trong phiên toà hôm nay!" Mụ Umbridge rít lên từ chỗ ngồi của mụ ở trên cao. "Phiên toà này của Hội đồng phủ thủy sẽ được tiến hành hoàn toàn tuân theo luật pháp! Bây giờ, vì bị cáo đã có mặt, cùng với ...người biện hộ của bị cáo...phiên toà chính thức bắt đầu. Draconis Malfoy, cậu bị buộc những tội sau: tội vi phạm điều lệ của bộ Pháp Thuật về việc phô trương pháp thuật trước mắt công chúng muggle, tội sử dụng pháp thuật không đúng chỗ khi chưa đủ tuổi, và tội đồng loã với Chúa Tể Hắc Ám bằng cách tấn công Harry Potter. Nếu cậu đã sẵn sàng nhận tội thì phiên toà hôm nay có thể sớm kết thúc tại đây!".
"Cậu trẻ Malfoy không thừa nhận tội làm tay sai cho Voldemort đơn giản vì cậu không phải". Giọng Dumbledore nghe tử tế, lại pha chút hài hước.
"Nhưng bị cáo thừa nhận những tội khác?" Mụ Umbridge chỉ ra, vươn cả người về phía trước như chim diều hâu chuẩn bị vồ mồi.
"Chúng ta sẽ bàn về chuyện đó sau". Dumbledore bình thản tiếp tục. "Đầu tiên ta cần phải làm rõ ràng về ...vấn đề hướng nghiệp của Malfoy".
"Cả Hogwart ai cũng biết là cậu Malfoy đây được hứa hẹn phục vụ cho Chúa Tể Hắc Ám. Cha của Draconis Malfoy là Lucius Malfoy hiện tại đang bị giam giữ ở Azkaban vì phối hợp với Kẻ mà ai cũng biết trong một cuộc tấn công vào chính Bộ Pháp Thuật!" Mụ Umbridge đáp trả lại đối phương.
"Hứa hẹn bởi các bậc phụ huynh, có thể". Dumbledore nhỏ nhẹ."Nhưng hứa hẹn của phụ huynh hay hành vi phạm pháp của họ không có nghĩa Malfoy cũng có tội. Cậu ấy đã từ chối dấu hiệu Hắc Ám, khước từ mọi cám dỗ của Voldemort".
"Nhưng nó tấn công Harry Potter!" Một trong những tên phù thủy trên bục thốt lên, nhận lấy cái nhìn giết người nhưng tán thành của mụ Umbridge.
"Cậu Potter và cậu Malfoy trước giờ vẫn là... đối thủ của nhau từ khi đến trường Hogwarts" Dumbledore vui vẻ nói. "Thế nhưng, sự đối đầu của hai người này sẽ trở thành đề tài bàn tán giữa học sinh năm Nhất trong các thế hệ sau này. Ngay chính tôi cũng không thể kể hết số điểm hai người làm hại Nhà của họ bị mất, số lần họ bị cấm túc trong mấy năm nay, hay cả những lần họ đưa nhau vào bệnh xá".
"Sự bất tài của ông trong việc quản lí trường học thì ai cũng biết, thưa Ngài Hiệu Trưởng." Umbridge nhếch mép "Đó không phải là giải thích chính đáng cho hành vi của cậu Malfoy!"
"Không, đó không phải." Dumbledore nghiêm giọng. "Cậu Malfoy đã phạm sai lầm lớn khi bay thẳng đến nhà cậu Potter mà tấn công cậu ấy bằng bùa chú. Tuy vậy, không có người nào trong hai người bị thương nặng đến mức phải đi gặp Dược sư và nếu chuyện này xảy ra trong trường, cả hai người đều sẽ bị phạt cấm túc. Azkaban là không cần thiết. Cậu Malfoy chỉ phản ứng quá khích khi bị chấn động bởi những hành vi tội lỗi của người cha và sự nhập viện của người mẹ. Cậu từ chối phục tùng Voldemort, và sự chối từ từ một người được nuôi lớn để sau này phục vụ cho Chúa Tể Hắc Ám cần phải được dưỡng dục. Xin hãy trao quyền coi sóc Malfoy lại cho Hogwarts, chúng tôi bảo đảm vụ việc như trên sẽ không hề tái diễn".
"Bị cáo đã phạm luật!" Umbridge thét, nhưng Harry có thể thấy các phù thủy xung quanh mụ đang dao động. Malfoy ngồi thẳng người cao ngạo, tuy Harry không thể nhìn được mặt Malfoy nhưng cậu chắc là khuôn mặt Malfoy vẫn lạnh băng, không biểu lộ chút cảm xúc. Hoàn toàn Malfoy!
"Thưa quý toà". Harry đứng lên.
"Cậu không có quyền mở miệng trong phiên toà này, cậu Potter!" Giọng Umbridge the thé.
"Tôi là người bị hại!" Harry giận dữ "Tôi tin mình có quyền phát biểu cái gì đó!"
"Cậu sẽ nói khi được gọi!" Umbridge la lại.
"Malfoy đã nhận tội cho mọi thứ trừ chuyện làm tay sai cho Voldemort!" Harry nói, hài lòng khi mọi người, ngoại trừ Dumbledore, chau mày khi nghe nhắc đến cái tên đó. "Tôi đã chiến đấu chống lại Voldemort và bè lũ tay sai trong suốt năm năm qua! Tôi từng bất lực chứng kiến chúng giết người, và chính bản thân tôi cũng vừa tránh khỏi phải làm nạn nhân của chúng! Vài tháng trứơc, tôi nhìn thấy Cha nuôi tôi chết trong chính tòa nhà này! Tôi nhận biết được khi nào người ta có ý định hãm hại tôi hay nếu người đó là Death Eater. Malfoy không phải một trong hai dạng người đó!"
"TRẬT TỰ!". Umbridge la lớn trong khi cả phiên toà trở nên huyên náo. Đâu đó có ánh đèn flash của máy chụp hình nhá lên, Harry chỉ đứng đó, trừng trừng nhìn thẳng vào mụ Umbridge. Cậu chỉ hơi dao động lúc Dumbledore quay lại mỉm cười với cậu, nhưng Harry vẫn còn quá giận để có thể làm gì đáp lại cụ Dumbledore. Toà án chỉ trở lại im lặng khi mụ Umbridge cho đòi lực lượng Auror vào giải tán. Khi một Auror tính đuổi cậu ra khỏi phòng, Harry chỉ cần trừng mắt cũng đủ để tên kia đổi ý. Harry Potter, đứa trẻ sống sót, sẽ không dễ bị ai ăn hiếp nữa.
"Tốt, bây giờ đã trật tự lại, chúng ta tiến hành đến đâu rồi?" Mụ Umbridge nói với vẻ cáu kỉnh, căn phòng đã trống bớt và im ắng.
"Tôi tin là cậu Potter sắp sửa nói cho chúng ta biết ý kiến của mình về hình phạt thích đáng dành cho cậu Malfoy". Dumbledore dõng dạc.
"Ừm, đúng rồi, tiếp tục đi cậu Potter. Nơi này không phải lớp học, chúng ta không có cả ngày để phí phạm". Umbridge cay đắng.
"Vâng, thôi được..." Harry bắt đầu, rồi ngưng lại, hít một hơi sâu. Cậu vẫn chưa nghĩ được xa như vậy. Một Gryffindor điển hình, nhào vô biển lửa trước khi kịp suy nghĩ.
"Sao rồi, cả phòng đang đợi cậu". Umbridge cười khẩy.
"Tôi đồng ý với giáo sư Umbridge, rằng Hogwarts quá là dễ dãi nếu nói về hình phạt, nhưng tôi cũng tán thành rằng việc tống giam Malfoy vào Azkaban cũng đồng nghĩa với việc gửi cậu ấy tới chỗ chết." Harry nói lớn dòng suy nghĩ đang diễn ra trong đầu mình. Cậu cần bắt chước Malfoy, tâng bốc mụ. "Năm ngoái ở Hogwart, giáo sư đã dạy tôi là hình phạt không đau đớn không thể coi là hình phạt được. Tay tôi vẫn còn nhớ rất rõ".
"Vậy sao lúc đó ta chẳng thấy có hiệu quả gì". Umbridge tằng hắng.
"Tôi là người nhà Gryffindor". Harry nhún vai rồi cười. "Chuyện gì cũng cần phải có thời gian lâu mới thấm được vào đầu".
Harry biết mình nắm được sự chú ý của mọi người khi câu đùa làm họ cười ồ lên thích thú. Cậu nhìn quanh phòng, tranh thủ lúc này để nghĩ kĩ hơn. Phải trừng phạt Malfoy như thế nào đây, để họ hài lòng mà không phải gửi cậu ấy tới Azkaban... mà chết chóc gì mình phải lo? À, chết chóc...địa ngục...
"Cậu Malfoy được nuôi dưỡng bởi một gia đình phù thuỷ máu trong, cao ngạo và lâu đời". Harry tiếp tục khi mọi tiếng cười đã lắng xuống. Cậu vẫn vừa nói vừa nghĩ "Malfoy được giáo dục để ghét dân muggle và các phù thủy có nguồn gốc từ dân muggle. Suốt sáu năm qua, chúng tôi đối đầu với nhau. Chúng tôi không hợp nhau, bản thân tôi không ưa nổi Malfoy".
Lại thêm một tràng cười.
"Thế ý cậu muốn nói gì?" Tên phù thủy ngồi bên tay trái mụ Umbridge hỏi.
"Bắt Malfoy sống với những người cậu ghét, để cậu thấy được sự thật đằng sau những lời dối trá mà cậu ấy đã được nuôi lớn với". Harry nói. Malfoy bật đứng dậy từ ghế ngồi, nhìn Harry với vẻ kinh hoàng tột cùng, điều mà hầu như mọi thành viên của Hội đồng phủ thuỷ không ai bỏ sót.
"Tức là cậu muốn chúng tôi giao quyền quản lí Malfoy lại cho cậu, cậu Potter?". Umbridge chế nhạo. "Cậu vẫn chưa trưởng thành! Hơn nữa, chính bản thân cậu đã từng phải ra tòa vào năm ngoái và đáng lẽ cậu lại phải hầu toà thêm lần nữa vì hành vi của mình vài tháng trứơc! Làm sao cậu lại có thể làm gương tốt cho bị cáo được?"
"Bởi vì Harry trước giờ vẫn là người đứng đầu trong cuộc chiến chống lại Voldemort". Dumbledore tiếp lời dùm Harry. "Đúng, đúng, tôi nghĩ tôi hiểu ý của cậu Potter. Cậu ta còn phải ở chung nhà với gia đình người dì thêm ba tuần nữa. Sau đó sẽ chuyển sang ở với gia đình Arthur Weasley cho đến hết kì nghỉ hè. Ngài Weasley là một nhân viên đắc lực của Bộ Pháp Thuật. Đúng, đúng, ba tuần lễ với dân muggle, lẽ dĩ nhiên, chúng ta sẽ trông cậy vào người dì của Potter trong việc quản lí cậu Malfoy khi cậu ta ở đấy, tuy vậy, cậu Potter lại là người phải ở bên cạnh Malfoy trong suốt thời gian đó. Sau đó Malfoy sẽ qua ở chung với gia đình Weasley cùng với Harry. Tôi thật sự tin tưởng làm vậy sẽ giúp cậu Malfoy thấy được con đường sai trái của mình. Rồi khi Malfoy trở lại Hogwarts, cậu sẽ lại bị giám sát khắt khe, cực kì chặt chẽ, hơn hẳn trước đây".
"Bị cáo tấn công Harry Potter, bây giờ ông lại muốn cho bị cáo có cơ hội tiếp cận cậu Potter để rồi lại tấn công cậu ấy nữa?"
"Tôi..Tôi sẽ không..." Malfoy lắp bắp.
"Chuyện gì vậy cậu Malfoy?" Umbridge hạch sách.
"Tôi sẽ không tấn công Harry." Malfoy trả lời bằng giọng rõ ràng hơn. Tôi sẽ tuân theo bất kì điều kiện nào quý toà đặt ra, chỉ...làm ơn đừng đưa tôi đi Azkaban!".
"Đấy, đấy!". Cụ Dumbledore lại tiếp. "Cậu Malfoy vẫn ở tuổi vị thành niên. Tống giam cậu ta vào Azkaban quả thật quá nặng, mặc dù tôi dám nói, với một người có tiểu sử như cậu Malfoy đây, bị giam hãm xung quanh dân muggle và họ nhà Weasley còn tồi tệ hơn nhiều".
"Cậu Potter, cậu cam đoan là sẽ luôn ở bên cạnh cậu Malfoy chứ?". Mụ Umbridge hỏi với nụ cười nham hiểm kì lạ.
"Vâng, thưa bà". Harry đáp.
"Và cậu chắc là cậu sẽ không có vấn đề gì với việc này?" Gã phù thủy phía sau lưng Umbridge chất vấn.
"Sẽ không dễ, nhưng cũng đáng để thử". Harry trả lời.
"Những ai tán thành với hình phạt được đề nghị?" Mụ Umbridge hỏi. Harry ngạc nhiên khi mọi cánh tay trong căn phòng đều giơ hết lên. Mụ Umbridge lại mỉm cười. "Tốt lắm. Đương nhiên, nơi ở của hai cậu sẽ được các Auror canh gác cẩn mật vào mọi lúc. Mọi sự cố xảy ra có liên quan đến bạo lực hay việc sử dụng pháp thuật của cậu Malfoy HOẶC cậu Potter sẽ dẫn đến việc Malfoy bị gửi thằng vào ngục Azkaban tức khắc mà không phải qua thêm phiên toà nào nữa. Phiên toà đến đây chấm dứt".
Cả phòng đứng dậy lục đục ra về, một số phù thủy ngoái lại nhìn hai đứa trẻ cùng với ngài Hiệu trưởng. Cụ Dumbledore nhìn Harry một hồi lâu trước khi vỗ vai Harry rồi bỏ đi. Hai Auror bước tới, hoá giải câu thần chú khóa tay cho Malfoy. Malfoy bước theo họ đi về phía Potter. Harry và Malfoy cũng nhìn nhau một hồi lâu.
"Chào cậu". Harry cuối cùng cũng lên tiếng, chìa tay ra. "Tớ tên Harry Potter. Muốn làm bạn không?"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bongkeo
Ma cấp độ 1
Ma cấp độ 1
avatar

Reputation : 0
Join date : 26/05/2009
Đến từ : wonderland
Job/hobbies : truyện

Bài gửiTiêu đề: Harry Potter và thanh gươm Gryffindor   Wed Jun 03, 2009 10:09 am

~*~
"Tớ thề là nếu tớ phải đọc thêm bất kì lá thư nào nói là tớ bị điên từ bọn Ron và Hermione, tớ sẽ bóp cổ hết tụi nó!". Harry càu nhàu. Cậu đang ngồi trong căn phòng thứ nhì của Dudley, vừa đọc một lá thư khác từ hai người bạn mình. Phía sau Harry, ngồi trên giường, Malfoy đang đọc một quyển sách viết về Độc dược. Cánh cửa phòng bị khoá lại bởi một dượng Vernon không mấy gì vui vẻ cho lắm.
"Đã một tuần rồi, Potter". Malfoy nhạo báng. "Con nhỏ...Tớ muốn nói Granger vẫn gửi những lá thư dài ngoằng chỉ trích việc cậu ác ôn đẩy tớ vào tình trạng khốn cùng này sao?"
"Hiện giờ chỉ còn dài chừng hai trang, mà cũng chỉ là nói về những xích mích hồi năm ngoái thôi". Harry cười khúc khích "Tớ chưa hề nghĩ tới việc cậu và Hermione trứơc giờ đụng độ biết bao nhiêu lần".
"Tin tớ đi". Malfoy thở dài. "Tớ cũng không muốn đâu. Cứ mỗi năm khi về nhà, cha tớ lúc nào cũng so sánh điểm của tớ với Granger. Cứ mỗi lần bị thua điểm là tớ bị trừng phạt".
"Bao lâu?" Harry hỏi, cậu từng nghe Malfoy kể về việc Lucius Malfoy tin là câu chú Curciatus hiệu quả hơn mọi đòn roi.
"Cứ bị thua một điểm là một phút". Malfoy thở dài. "Ổng cũng dễ dãi, không bắt tớ mỗi lần không phải chịu quá một phút. Ông ấy chia ra phạt nhiều ngày. Cái làm ổng giận hơn nữa là mỗi lần cậu đánh bại tớ bằng Quidditch. Mỗi lần như vậy là hai phút".
"Ouch". Harry biết bị trúng câu chú đó đau đớn cỡ nào.
"Cậu biết không, tớ nghĩ tớ có thể đánh đổi một phút chịu đựng câu chú đó, chỉ để được ra khỏi căn phòng này! Bộ họ lúc nào cũng giam cậu như vầy hả?" Malfoy hỏi, nhìn ra phía cửa với vẻ giận dữ mà thèm khát.
"Ừm". Harry thở dài. "À, mùa hè năm ngoái thì họ không làm vậy...nhiều người quen của tớ đe doạ họ. Nhưng còn lần này, khi cậu bị áp giải tới đây, họ được một Auror đề nghị tốt nhất là nhốt cậu càng nhiều càng tốt. Mà vì tớ không thể bỏ cậu một mình trên này, nên tớ cũng chịu chung".
"Và cậu nghĩ cái này sẽ giúp tớ thay đổi cách nhìn về dân muggle à?" Malfoy châm biếm.
"Tớ nói với cậu rồi, lúc đó, ở phiên tòa, tớ chỉ phản ứng theo bản năng thôi". Harry nhớ lại.
"Đúng là dân Gryffindor tiêu biểu, nhảy mà không cần phải coi xem phía dưới có nước không". Malfoy cười cợt.
"Đừng có thấy được mà ở trên giường hoài!" Harry nhắc nhở người khách bất đắc dĩ.
"Ôi, thôi mà Potter!". Malfoy chỉ giỏi có cái tài rên rỉ. "Cái giường đủ chỗ cho cả hai đứa tụi mình mà! Đừng có bắt tớ phải ngủ dưới đất nữa! Lưng tớ đang đau muốn chết!". dauqua
"Thôi cũng được!". Harry sau cùng cũng chịu thua. Dù sao thì Malfoy đã không nhắc đến hai từ "Máu bùn" hay "weasel" đã ba ngày rồi. Cậu ấy sém, nhưng thật sự là chưa nói. "Nhưng nếu cậu mà đạp tớ trong lúc ngủ thì sáng hôm sau cậu sẽ phải hối hận đấy!"
"Đồng ý, Potter!". Malfoy lắc lắc đầu như không thể tin được điều mình vừa nghe rồi trao cho Harry một nụ cười rạng rỡ. Rất khác so với những nụ cười trước giờ Harry từng thấy ở Malfoy. Chính cái kiểu cười khó ưa của Malfoy là nguyên nhân Harry nói "Không!" mấy đêm trước, kể từ khi Draco bắt đầu ở với cậu. Không sao, Harry vẫn còn kiểm soát được tình hình từ đây cho đến lúc ở với gia đình nhà Weasley.
"ĐẾN GIỜ ĐI NGỦ RỒI!". Dượng Vernon đập cửa rầm rầm. Harry thay đồ ngủ rồi tắt đèn, còn Malfoy thì mặc vào bộ đồ ngủ đắc tiền của mình. Cái giường không hẳn là lớn, chỉ đủ để hai đứa nằm thằng cẳng mà không phải đụng nhau. Dù vậy, Harry vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cánh tay Draco, khi hai đứa nằm kề bên. Cậu cố kiềm lại phản ứng của cơ thể trứơc sức nóng nhận được từ cơ thể của người khác ở sát bên, nhưng rồi Harry nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ, trong lòng tự hỏi không biết mình có thật sự nhịn được hay không. tuc qua tuc qua
Nguồn: TTVNOL
ai muốn đọc tiếp thì pm vs tớ nha, đọc chương tiếp thì cứ như Harry và Draco thik nhau ý :17;: sac sac so ma day
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và thanh gươm Gryffindor   

Về Đầu Trang Go down
 
Harry Potter và thanh gươm Gryffindor
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Tru Tiên: Thanh Vân Chí kết thúc: Bích Dao chết, Tiểu Phàm nhập ma

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-»°«-(¯`·..·´¯)-»°FOR YOU -»°«-(¯`·..·´¯)-»° :: Các Lĩnh Vực Khác :: Sáng Tác Thơ Văn :: Fiction-
Chuyển đến